|
Quyển Thứ Hai
Phẩm Thứ Bảy - Giới Hạnh Ðầy
Ðủ
-------------------------------------------------------
Hiền Hộ Bồ tát lại
bạch Phật:
Thưa Thế Tôn! Ngài rất là hy hữu đã có được tam muội
siêu việt như thế. Nếu như có các vị Bồ tát bỏ gia
đình đi xuất gia tâm rất ưa thích giảng nói về tam
muội nầy cũng như quán sát nó. Bạch ngài! Các vị nầy
nên nương theo pháp nào để có khả năng giảng nói và
quán sát?
Phật dạy:
Nầy Hiền Hộ! Nếu có Bồ tát bỏ gia đình đi xuất gia,
hết lòng ưa thích và mong muốn quán sát tam muội nầy,
hàng Bồ tát xuất gia đó trước tiên hết phải ghi nhớ
các giới như vầy: giữ gìn giới hạnh cho trong sạch,
giới hạnh không thiếu sót, không ô nhiễm, không nhơ
bẩn, không đắm trước, không xao động, không bị chê
trách, giới hạnh được bậc trí ca ngợi, giới hạnh
được bậc thánh kính mến.
Nầy Hiền Hộ! Hàng Bồ tát xuất gia làm như thế nào để
được giới hạnh trong sạch? Cho đến làm sao được giới
hạnh bậc thánh kính mến?
Nầy Hiền Hộ! Hàng Bồ tát xuất gia nên y cứ theo Ba
la đề mộc xoa thành tựu các oai nghi tế hạnh cho đến
viên mãn các giới hạnh vi tế nhiều như bụi. Đối với
các giới hạnh nên nghĩ đến sự thành tựu cao xa không
chấp trước, lúc được nghe pháp không, vô tướng, vô
nguyện tâm không sợ hãi không mê mờ. Hiền Hộ! Do
nhơn duyên đó hàng Bồ tát xuất gia thành tựu được
giới hạnh không đắm trước, giới hạnh được bậc thánh
kính mến.
Khi ấy Bồ tát Hiền Hộ lại bạch Phật:
Thưa Thế Tôn! Hàng Bồ tát xuất gia do duyên cớ gì
lại có giới hạnh không trong sạch, thiếu sót, nhiễm
trước, ô uế, ỷ lại, giới hạnh bị kẻ chê trách, bậc
thánh ghét bỏ?
Phật dạy:
Nầy Hiền Hộ! Nếu Bồ tát xuất gia nào còn giữ lấy đắm
trước nơi sắc, thọ, tưởng, hành, thức mà thọ trì cấm
giới tu tập Phạm hạnh. Đã tu rồi còn có quan niệm:
Hiện nay ta giữ giới, tu khổ hạnh, tu học như thế
nầy, Phạm hạnh như kia, mong rằng đời vị lai ta sẽ
được sanh lên cõi trời hay ở nhân gian một cách tự
tại hưởng quả đầy đủ.
Hiền Hộ! Vì lý do nầy nên Bồ tát xuất gia thành tựu
giới hạnh không trong sạch... cho đến giới bị bậc
thánh ghét bỏ. Vì họ cầu có, muốn hưởng quả báo và
mong thác sanh nơi an nhàn.
Nầy Hiền Hộ! Hàng xuất gia Bồ tát muốn tuyên nói và
suy gẫm môn tam muội nầy trước tiên hết phải thành
tựu giới hạnh trong sạch.... cho đến giới được bậc
thánh kính mến, luôn luôn ghi nhớ thực hành Bố thí
Ba la mật đó là những sự bố thí cao cả, bố thí pháp,
bố thí siêu việt, bố thí vi diệu, bố thí tịnh diệu,
bố thí vô thượng, thường siêng năng hăng hái không
bỏ rơi trách nhiệm to tát dù là chỉ tạm nghỉ thôi....
Hằng nhứt tâm gìn giữ chánh niệm. Đức tin trong sạch
không vướng vít danh tiếng lợi dưỡng thế gian, không
mang lòng ganh tỵ. Thường hành khất thực, đúng như
pháp xin ăn để nuôi thân hình, không nhận thỉnh
riêng, lòng nhàm chán thế gian thích cảnh a lan nhã,
tôn sùng dòng thánh, vâng giữ hạnh đầu đà dứt bặt
chuyện phiếm chỉ luận việc siêu thoát cõi đời. Yên
lặng ở giữa đám đông ít lời lẽ thường tôn kính kẻ
khác không dám khinh chê, bất cứ lúc nào cũng cảm
thấy tự thẹn với mình hổ ngươi đối với kẻ khác. Kẻ
gia ân cho mình lòng hằng nhớ báo đáp, với kẻ thiện
tri thức mong muốn được thân cận, với bậc sư tôn thì
tùy thuận hầu hạ. Nếu gặp được kinh điển sâu xa sẽ
hết lòng nghe nhận, tâm hằng không có niệm mỏi mệt,
đối với vị pháp sư xem như đấng cha lành hay bậc
thiện tri thức cho đến coi như đức Như Lai, vì do
người dạy pháp vi diệu nầy làm cho mình được thành
tựu trí giác vĩ đại tăng tưởng tâm mến thích kính
trọng.
Nầy Hiền Hộ! Nếu có Bồ tát đi đến nghe bậc Thinh Văn
nói về kinh điển sâu xa như đây, lại đối với bậc
pháp sư nầy không sanh tâm kính mến, tôn trọng,
không nghĩ là bậc cha lành thiện tri thức, giáo sư
hay chư Phật nên không thể thân cận cúng dường hầu
hạ người đã dạy mình kinh nầy. Hiền Hộ! Ông phải
biết hạng Bồ tát nầy sẽ không đủ năng lực để tin
nhận, biên chép phổ biến ra, tuyên giảng về kinh nầy
để nhờ đó chánh pháp được tồn tại.
Lại nầy Hiền Hộ! Nếu có Bồ tát nào được nghe hàng
Thinh văn nói về kinh điển vi diệu như vậy sanh tâm
tôn trọng coi vị pháp sư đó như là Phật gần gũi cung
kính cúng dường hầu hạ. Bồ tát như vậy dù chưa tu
học kinh nầy cũng tức là đă tu tập, chưa giải nói ra
tức đã giải nói, có đủ năng lực làm cho diệu pháp
tồn tại lâu dài trên cõi đời, không bị hủy hoại hay
tiêu diệt. Tại sao thế? Là vì do có thể kính mến tôn
trọng chánh pháp nên kinh nầy mới được tồn tại lâu
dài trên thế gian. Nầy Hiền Hộ! Do nhơn duyên nầy
giờ đây ta dạy ông: Người nào đối với vị pháp sư
sanh tâm ưa mến, kính trọng, tôn quý, coi như thiện
tri thức, bậc thầy, thậm chí có khi tưởng như chư
Phật nên hết lòng hầu hạ cúng dường cung kính, người
như vậy mới gọi là thực hành theo hạnh của ta, vâng
lời ta dạy bảo.
Lại nầy Hiền Hộ! Hàng Bồ tát xuất gia quyết định
muốn và suy gẫm tam muội nầy nên thường ở a lan nhă
xa lánh đám đông, làng xóm bè đảng, chỗ tham cầu,
không cất chứa lúa gạo món ăn, không tham đắm nơi y
phục vật thức, không nhận lãnh tài sản vàng bạc.
Không ham mê hằng nghĩ đến việc xả thân, xa lìa lòng
tham đắm, thường tu pháp tử quán, luôn hổ thẹn không
tạo điều ác gìn giữ chánh pháp. Không còn nghe hoặc,
luôn xa lìa không nắm giữ các tướng. Tu từ tâm không
mang oán hiềm phát khởi tình thương cao cả, không
giận hờn tâm bình thản hằng vui vẻ xí xóa nào có ưa
ghét gì đến chúng sanh. Thường đi kinh hành phá trừ
mê ngủ.
Nầy Hiền Hộ! Nếu Bồ tát xuất gia thực hành được pháp
như thế sẽ có năng lực tu học, giải nói, suy gẫm về
môn tam muội Niệm Chư Phật hiện tiền nầy.
Khi ấy Bồ tát Hiền Hộ bạch Phật:
Thưa Thế Tôn! Thật là hy hữu! Đức Như lai, Ứng cúng,
Đẳng chánh giác dạy ra kinh điển thật hết sức sâu xa
vi diệu siêu việt không thể suy lường được, nhưng
các Bồ tát ở đời vị lai biếng nhát ỷ lại dù nghe
được kinh điển nầy lại sanh sợ hãi kinh nghi thối
lui không phát tâm ưa thích vui mừng. Lúc đó cũng có
các Bồ tát siêng năng tinh chuyên ghi nhớ ưa thích
pháp nầy giữ vững cùng khuyên người thọ trì, nếu
được nghe pháp sư dạy cho pháp nầy dù phải xả thân
nơi chánh pháp cũng không tiếc, không đắm trước danh
tiếng không mong cầu lợi dưỡng, nghe nhận được pháp
môn vi diệu như thế thường đọc tụng, ghi nhớ, suy
gẫm nghĩa lý, thực hành như lời dạy, trong đời các
Phật vị lai sẽ chỉ vì để thành tựu các công đức vĩ
đại nên lòng luôn siêng năng hăng hái.
Lại có thiện nam thiện nữ đã từng cúng dường các đức
Phật đời quá khứ vun trồng nhiều căn lành, hạng nầy
rất hăng hái, vì mong muốn nghe pháp môn vi diệu nên
phát ra đại thệ:
Dù phải khô kiệt da thịt, nát nghiến xương tủy, đốt
cháy thân tâm, khổ hạnh liên tục nhưng con cũng
không hề tạm thời biếng nhát mỏi mệt, do vì hằng
mong thành tựu được kinh điển vi diệu nên siêng năng
hăng hái phi thường chỉ muốn để thu phục các Bồ tát
làm cho họ nghe nhận kinh điển nầy liền sanh đức
tin, tâm vui vẻ.
Khi ấy Thế Tôn khen Bồ tát Hiền Hộ:
Hay lắm! Hay lắm! Nầy Hiền Hộ! Đúng như vậy! Đúng
như lời ông nói! Ta hết sức vui vẻ công nhận, tất cả
ba đời chư Phật Thế Tôn số nhiều như cát sông Hằng
cũng đều công nhận thế.
Hiền Hộ lại thưa:
Bạch Thế Tôn! Nếu như có Bồ tát tại gia còn ở thế
gian nghe được môn tam muội nầy muốn được quán
tưởng, nói cho kẻ khác nghe hoặc trọn một ngày đêm
thực hành, người nầy gìn giữ bao nhiêu pháp hành để
thành tựu được tam muội và có năng lực dạy bảo kẻ
khác.
Phật dạy:
Nầy Hiền Hộ! Hàng Bồ tát gia còn ở trong thế gian
lại mong muốn tu tập môn tam muội niệm Phật hiện
tiền nầy hoặc trọn một ngày đêm hay đôi giờ, nay ta
nói cho ông nghe: Hàng tại gia nầy còn ở trong thế
gian cần nên có đức tin chơn chánh, không keo kiệt
hằng bố thí giúp đở hoặc ít nhiều hay cho tất cả
không mong cầu quả báo, nên quy y Phật, quy y Pháp,
quy y Tăng, không thờ trời cũng không lễ bái, không
có lòng ganh tỵ lại hằng vui theo, sanh sống theo
như Phật pháp giữ mình cho trong sạch, không mê gái
không đắm say thê thiếp, không nhiễm thế tục, không
bo bo ôm ấp tài sãn châu báo, hằng ưa thích hạnh
xuất gia cạo bỏ râu tóc, thường ở chốn già lam tu bồ
đề không nghĩ đến thừa nào khác, gặp bậc tỳ bởn giữ
niềm cung kính. Được vị pháp sư nói cho nghe tam
muội nầy, đối với vị đó sanh lòng kính mến tôn trọng
xem như là bậc thiện tri thức, giáo sư, thậm chí như
Phật, đem dâng cúng những gì người cần thiết, hằng
nghĩ đến ân đã dạy cho mình diệu pháp nầy nên luôn
tìm cách đáp trả.
Nầy Hiền Hộ! Bồ tát tại gia lúc còn ở thế gian ông
nên dạy họ thực hành các pháp như trên sau đó mới
chỉ cho họ môn tam muội nầy, cách suy gẫm và tu tập
như thế. |