|
Quyển Thứ Tư
Phẩm Thứ Mười Sáu - Phụng Sự
Pháp Sư
---------------------------------
Đức Thế Tôn lại bảo
Hiền Hộ:
Nầy Hiền Hộ! Ta nhớ thuở xưa cách đây đã quá vô
lượng vô số kiếp về quá khứ có vị Phật ra đời tên là
Tất Dà Na Ma Như Lai, Ứng cúng, Chánh biến tri đủ cả
mười hiệu. Trong thời gian nầy có một vị tỳ kheo tên
là Hòa luân sau khi Phật diệt độ ca ngợi diễn giảng
kinh tam muội nầy, còn ta lúc đó làm một vị Đại quốc
vương dốc lòng chuyên cầu diệu pháp, trong giấc ngủ
mơ thấy có tiếng bảo: "Đây là chỗ tam muội" liền
tỉnh dậy và đích thân theo chỗ chỉ đi qua đến nơi vị
tỳ khoe Hoà luân cầu kinh tam muội, do đó mới xin
pháp sư làm lễ xuống tóc xuất gia. Lòng ta tha thiết
muốn được nghe về tam muội nên đã đích thân phụng sự
Pháp sư Hòa luân trải qua thời gian là ba muôn sáu
ngàn năm, nhưng bị chướng thiên ma che lấp nên cũng
không nghe được.
Ngay khi đó Phật bảo các tỳ kheo, tỳ kheo ni, cư sĩ
nam, cư sĩ nữ:
Nay ta lại nói cho các ông nghe, các ông phải nên
mau nghe lănh tam muội vương nầy đừng để chậm trễ
cũng như đừng để quên mất, phải hầu hạ pháp sư khéo
léo đừng để mất dịp cầu nghe tam muội nầy, kỳ hạn
hoặc trong một kiếp hay là thậm chí trăm ngàn kiếp
quyết không bao giờ biếng trễ, thì không thế nào là
không đắc được tam muội nầy.
Hiền Hộ! Nếu có người dốc lòng cầu tam muội thường
theo Pháp sư không xa lìa ngài, những vật cúng dường
như thuốc thang, món uống ăn, y phục, giường nệm các
vật dụng cho đến tất dả vàng bạc châu báu hể là
những gì cần dùng đều hết lòng dâng lên pháp sư
không luyến tiếc, như không có thì đi xin để hiến
cho ngài, vì đắc tam muội không nên sanh tâm nhàm
chán.
Hiền Hộ! Trên đây chỉ là mới cúng dường những vật
dụng thông thường, hể nói cầu pháp lúc thầy có cần
gì thậm chí phải tự cắt thịt da cơ thể để cúng dường
theo như cầu của thầy còn không luyến tiếc huống gì
những ngoại vật lại không cung phụng sao? Nầy Hiền
Hộ! Phụng sự pháp sư gìn giữ trọn niềm thuận thảo
việc đó như trên. Lại nữa khi phụng sự pháp sư không
khác gì người ở theo lệnh chủ, quan thờ vua.... hạng
người như thế sẽ mau đắc tam muội, đắc rồi nên siêng
năng ghi nhớ giữ gìn, lại thường nhớ đến ơn thầy
lòng hằng nghĩ cách đáp trả.
Nầy Hiền Hộ! Báu tam muội nầy không phải được nghe
dễ dàng giả sử có người bỏ ra hơn trăm ngàn kiếp chỉ
cầu nghe tên thôi còn nghe chưa được, nói chi đến
việc nghe rồi biên chép đọc tụng, thọ trì, rồi trở
lại phân tách giảng giải cho người khác hiểu. Hiền
Hộ! Giả sử đem của cải chất đầy các thế giới chư
Phật số nhiều như cát sông Hằng để hành hạnh bố thí,
phước người nầy hết sức to tát nhưng không bằng công
đức chỉ được nghe qua tên kinh thôi.
Rồi đức Thế Tôn nói lên bài kệ lập lại nghĩa trên:
Ta nhớ quá khứ vô
lượng đời
Hằng theo pháp sư không tạm lìa
Trải qua thời gian sáu muôn năm
Ban sơ chưa nghe tên tam muội,
Lúc đó có Phật hiệu Chí Thành
Tỳ kheo theo ngài hiệu Hoà Luân
Đến khi Thế Tôn nhập diệt rồi
Tỳ kheo Hòa Luân giảng tam muội
Khi ấy ta là vua thiên hạ
Trong mộng mơ nghe chỗ tam muội
Tỳ kheo Hoà Luân thường giảng nói
Vua nghe nên nhận kinh báu nầy,
Từ mộng tỉnh dậy liền tìm cầu
Khép mình thỉnh ngài giảng tam muội
Xả bỏ ngôi vua để xuất gia,
Cung kính cúng dường không tạm nghỉ,
Qua hết ba muôn sáu ngàn năm
Chỉ nguyện được nghe tam muội nầy
Luôn bị thiên ma đến khuấy nhiễu
Rốt cuộc không sao nghe một lần
Thế nên tỳ kheo tỳ kheo ni
Các cư sĩ nam cư sĩ nữ
Nghe ta lời dạy thành thật nầy:
Các ông hết lòng trì tam muội,
Ai có mong muốn hầu pháp sư
Trải qua một kiếp hay nhiều kiếp
Cúng dường thang thuốc món ăn ngon
Mong cầu nghe được tam muội kinh.
Lại lo rất nhiều y phục tốt
Giường nệm đèn đuốc, các châu báu
Siêng năng như thế không biết mỏi
Chỉ vì mong nghe tam muội nầy,
Tỳ kheo không cần phải xin cúng
Ngay đến thân mạng không tiếc gì
Huống chi ngoại vật lại luyến sao?
Kẻ cầu như vậy đắc tam muội.
Mang ân thường nhớ để đáp ân
Kẻ trí nghe rồi nên phổ biến
Ức Na do tha kiếp ròng rã cầu
Diệu tam muội này giờ mới nghe
Giả sử thế giới như Hằng sa
Chất đầy của cải hành bố thí,
Kẻ nói được kinh chỉ một kệ
Phước họ còn hơn kẻ trên kia
Kẻ nói ra được một bài kệ
Hơn cả phước na do tha kiếp
Huống gì nghe rồi lại truyền bá
Công đức người nầy tả không xiết
Nếu ai thích hành đạo Bồ đề
Nên vì chúng sanh cầu pháp nầy
Nghe rồi an trụ trong tam muội
Chắc thành chánh giác vô thượng đạo. |