|
Quyển Thứ Hai
Phẩm Thứ Sáu - Quán Sát
----------------------------------------------------
Đức Thế Tôn lại bảo
Bồ tát Hiền Hộ:
Nầy Hiền Hộ! Nếu các đại Bồ tát nào muốn suy gẫm tam
muội nầy, nên suy gẫm thế nầy: Như đức Thế Tôn của
ta giờ dây đang ở trong chúng hội trời người giảng
nói pháp trọng yếu. Nầy Hiền Hộ Bồ tát nhứt tâm suy
tưởng các đức Phật Như Lai ngồi trên tòa sư tử đang
giảng nói chánh pháp đủ tất cả tướng tốt hết sức đẹp
đẽ đoan nghiêm kẻ ngắm không nhàm. Quán sát các
tướng đại nhân, mỗi một tướng nên phải chí tâm quán
kỹ tức sẽ thấy rõ các đức Như Lai, Ứng Cúng, Chánh
đẳng giác, đã được thấy các ngài rồi, trước nên tự
hỏi tại sao không thấy được đảnh tướng? Vừa tự hỏi
xong lại lần lượt quán các tướng cho rõ ràng. Quán
như thế và nghĩ rằng tướng của đức Phật Như Lai vi
diệu hiếm có. Nguyện cho con đời vị lai sẽ được
thành tựu đầy đủ thân tướng vi diệu.
Nguyện cho con trong đời vị lai cũng được gìn giữ
cấm giới một cách trong sạch, oai nghi không thiếu.
Nguyệt cho con trong đời vị lai được hoàn mãn môn
tam muội như vậy.
Nguyện cho con đời vị lai thành tựu trí huệ giải
thoát, giải thoát tri kiến như vậy.
Nguyện cho con trong đời vị lai thành tựu viên mãn
các thân tướng như thế liền đắc thành trí giác vô
thượng, sau khi thành Phật cũng sẽ ở trong chúng hội
trời người như thế giảng nói diệu pháp như đây.
Bồ tát quán sát đầy đủ các đức Phật Như Lai cho đến
khi thành tựu nhứt thiết trí rồi, lại nên suy gẫm
trong đó ai là ta? Ai là của ta (ngã sở hữu)? Các
Phật đắc Bồ đề, là thân đắc? Hay là tâm đắc? Nếu
thân đắc, thân ngây ngô vô giác vô tri giống như cây
cỏ, gạch, vách, bóng trong gương. Còn bồ đề không
sắc không hình, không phải bóng, không phải tướng
trạng, không thể thấy biết, không thể chạm hiểu. Tại
sao lại dùng thân ngây ngô vô giác vô tri, không
thấy, không biết, không phân biệt, không tác ý để
đắc Bồ đề nầy? Bồ đề như vậy đã không hình sắc không
tướng trạng bóng dáng, không thể thấy biết, không
thể chạm hiểu, ai lại hành chứng trong đó?
Nếu như tâm đắc, tâm là vô sắc, không thể thấy được,
Tâm là vô tướng không thể biết được, Tâm như thế
đồng như ảo hóa, nhưng Bồ đề cũng vậy vô sắc không
thể thấy, vô tướng không thể biết, vô lậu vô vi cũng
đồng như ảo hóa, tại sao lại chứng được? Thế nào
giác tri? Mà lại nói rằng thân tâm đắc bồ đề ư? Đại
Bồ tát lúc quán sát như thế rõ ràng phân minh là
thân tướng không đắc bồ đề cũng biết rằng tâm không
đắc Bồ đề. Tại sao thế? Vì các pháp không có chuyện
dùng sắc chứng sắc, dùng tâm chứng tâm. Nhưng sự
kiện nầy ở trong ngôn thuyết dù biết tất cả là vô
sắc, vô hình, vô tướng, vô lậu, không thể nhìn thấy
không có chứng biết cũng không phải không chứng biết.
Tại sao? Vì do tất cả thân Như Lai không thuộc hữu
lậu, thân các ngài vô lậu, tâm cũng vô lậu. Vì các
Như Lai tâm vô lậu nên sắc cũng vô lậu, lại nữa các
đức Như Lai sắc vô lậu nên thọ, hành, thức cũng vô
lậu. Lại nữa giới của các đức Như Lai cũng vô lậu,
tam muội, trí huệ cũng vô lậu... cho đến giải thoát,
giải thoát tri kiến cũng vô lậu như thế cho đến
những lời lẽ của các đức Như Lai nói, đă nói, đương
nói, sẽ nói và tất cả pháp được nói cũng đều vô lậu
cả.
Hiền Hộ! Các Phật pháp như thế chỉ có người trí mới
thông đạt được còn kẻ ngu không thể hiểu biết. Bồ
tát lúc quán sát như thế biết tất cả pháp đều không
thể được. Tại sao không thể được? Vì nó là năng
chứng? Không thể được. Thế nào chứng? Lại không thể
được. Duyên gì chứng. Cũng không thể được. Quán sát
như thế thể nhập vào tịch diệt định phân biệt các
pháp cũng không phân biệt các pháp. Tại sao thế? Là
vì các pháp không có.
Nầy Hiền Hộ! Như lửa chưa hiện khởi hoặc có người
nói rằng: Ta hôm nay trước tiên làm tắt lửa nầy.
Nầy Hiền Hộ! Ý ông nghĩ thế nào? Lời kẻ nầy nói là
thành thật chăng?
Hiền Hộ đáp:
Bạch Thế Tôn! Không thành thật.
Phật bảo:
Cũng giống như vậy, các pháp từ xưa đến nay hoàn
toàn vô đắc, tại sao hôm nay lại có người nói lời
rằng: Ta có thể chứng biết tất cả pháp, ta có thể
thông suốt tất cả pháp, ta có thể giác ngộ tất cả
pháp, ta có thể độ thoát tất cả chúng sanh đang ở
trong sanh tử. Lời nói như thế không phải là chơn
chánh. Tại sao ta nói như vậy? Là vì trong pháp giới
vốn không có các pháp cũng không có chúng sanh. Tại
sao lại nói rằng độ? Và độ cũng chỉ là nhơn duyên
trong thế đế.
Phật bảo Hiền Hộ tiếp:
Thế nên các thiện nam thiện nữ nào nếu muốn thành
tựu trí giác vô thượng cho đến trí giác Duyên giác,
Thinh văn cần nên phải quán sát tất cả pháp như vậy.
Lúc quán sát sẽ nhập vào tịch định không có phân
biệt không phải không phân biệt. Tại sao? Nầy Hiền
Hộ! Tất cả pháp vốn không thật hữu, nếu định phân
biệt tức là kẹt vào một bên, vượt lên trên ngoài
lãnh vực suy lường, ngoài lãnh vực phân biệt, chỗ
không chứng biết, chỗ không kinh doanh, chỗ không
tập hợp, chỗ không nghĩ nhớ, chỗ không phát khởi.
Nầy Hiền Hộ! Đó gọi là trung đạo.
Lại nầy Hiền Hộ! Trong chơn thật đệ nhứt nghĩa nếu
còn kẹt một bên hay rơi vào chặng giữa đều không thể
được. Tại sao? Nầy Hiền Hộ! Tất cả pháp dường như hư
không bổn lai tịch diệt, không phải hư vô không phải
thường hằng, không có tích tụ, không có nơi dừng lại,
không chỗ nương tựa, không tướng, vô vi, không có
toán số. Nầy Hiền Hộ! Nó vốn không thể đếm tính được,
tại sao lại có toán số? Vì không đếm, nằm trong số
đếm, nên không kẹt vào con số cho đến không có danh
tự lời lẽ trí tính toán.
Nầy Hiền Hộ! Đại Bồ tát lúc quán sát các đức Như Lai
như vậy không có chấp trước. Tại sao vậy?
Là vì tất cả pháp vốn không chấp trước bởi nó không
có nơi chỗ để chấp trước, cũng không có cội rễ để
đoạn trừ.
Hiền Hộ! Đại Bồ tát nầy nên suy nghĩ Tam muội Chư
Phật hiện tiền như vậy, nếu thấy các đức Như Lai rồi
không nên chấp giữ, không nên vịn theo. Tại sao? Nầy
Hiền Hộ! Tất cả các pháp vốn không thể nắm giữ dường
như hư không, thể tánh tịch diệt.
Nầy Hiền Hộ! Như đem chùy vàng đặt trong lửa đỏ nấu
cho chảy ra lúc chảy nóng đến cùng cực, lại như viên
sắt đỏ vừa từ lò gấp ra cháy đỏ nóng ran, kẻ có trí
đâu thèm bốc tới. Tại sao? Bởi vì vàng chảy ra nước
và hòn sắt đều nóng bốc vào chắc chắn cháy tay.
Cũng ý đó nầy Hiền Hộ! Bồ tát lúc quán Phật không
nên vin lấy chấp giữ việc đó cũng giống như vậy.
Thế nên Bồ tát lúc quán sắc Phật không nên sanh tâm
đắm trước, cho đến quán thọ, tưởng, hành thức cũng
không được đắm trước.
Lại nữa lúc Bồ tát quán về giới, định, trí, huệ,
giải thoát, giải thoát tri kiến cũng không nên đắm
trước.
Tại sao như vậy? Vì hể còn chấp trước giữ lấy là
không bao giờ có thể thoát ly sự khổ sanh tử, bởi sự
khổ cũng do nguyên nhơn lòng chấp trước.
Thế nên Bồ tát lúc quán sát Như Lai như thế không
sanh ý tưởng chấp trước. Dù không chấp trước nhưng
lại phải siêng năng cầu mong công đức thắng diệu như
Chư Phật Thế Tôn. Đó là: Phật trí, Như Lai trí, trí
vĩ đại, trí tự nhiên, trí tự tại, trí không thể nghĩ
lường, trí khó tính kể, trí không gì ngang sánh được,
trí nhứt thiết trí. Nếu muốn cầu thể nhập những trí
như thế suy gẫm quán sát tam muội niệm chư Phật hiện
tiền.
Khi đó muốn cho thêm rõ nghĩa nầy, đức Thế Tôn lập
lại bằng bài kệ:
Ví như gương sáng
và dầu trong
Phụ nữ trang sức soi bóng mình
Kẻ ngu nhìn bóng lại đam mê
Nơi nơi đeo đuổi cho thỏa lòng.
Ái tưởng điên đảo nơi cái Không
Không biết là pháp hư vọng sanh
Nếu có Bồ tát nghĩ như vầy:
"Bồ đề cam lồ trong tương lai
Ta cứu chúng sanh khỏi các khổ"
Gọi người vô trí tâm trước ngã.
Trong đệ nhứt nghĩa không chúng sanh
Thế gian chỉ có sanh lão tử
Các pháp không tướng trăng đáy nước
Há có Bồ đề mà tìm cầu!
Hình tượng khác gì bóng trong gương
Như ảo như hóa như hư không
Phàm phu suy tưởng bị trói buộc
Hạng nầy bị buộc không vô thật.
Nếu có kẻ trí hàng Bồ tát
Biết đời điên đảo nên thấy chơn
Thông đạt không người, ai chịu khổ?
Vị nầy tương lai thành Phật đạo.
Vô ý phân biệt Phật Bồ đề
Tâm kia bổn lai tự sáng trong
Không thấy sanh tử bùn nhơ đục
Vị nầy chứng thật bậc tối thắng.
Tất cả sắc pháp đều vô lậu
Không thể phân biệt, vọng cũng không
Diệt trừ các dục tâm giải thoát
Kẻ biết như thế, chứng tam muội
Trước niệm các Phật thân vô tướng
Sau nghe các pháp vốn thanh tịnh,
Suy gẫm như vậy, niệm không thừa
Chứng tam muội nầy có khó đâu!
Thường nghĩ không tướng để quán sát
Liền diệt được cả những vi tế
Đối tất cả sắc không phân biệt
Mắt dù có thấy, tâm không lụy,
Nếu lấy không thấy, là chứng định
Tất cả kẻ mù cũng chứng sao?
Cũng không dùng thấy, không không thấy
Điều nầy ngoại đạo đều mê mờ.
Thường ly tướng trạng mà suy gẫm
Thấy tâm thanh tịnh của các Phật
Nhận như thế rồi quán tất cả
Kẻ đó mau đắc tam muội nầy.
Nếu muốn quán sát tất cả Phật
Nên tưởng ngài ngồi giảng diệu pháp
Như ta hiện giờ nói pháp nầy.
Kẻ nào thích pháp nhìn thân ta
Đừng nên suy gẫm những gì khác
Chỉ nên nghĩ Phật dạy pháp diệu,
Chuyên nhớ như vậy đừng thấy khác
Vì cầu học rộng và nghe nhiều
Nhứt tâm quán ta dạy định nầy,
Ghi nhớ lại hết lời Phật nói.
Không lời diễn đạt, không sánh được.
Nếu muốn tâm vui và thân an
Cầu Phật công đức khó suy lường
Cho đến chứng đắc diệu Bồ đề
Nên cần tu học tam muội nầy.
Muốn cho trong sạch biển học sâu
Vì chúng sanh nên thường siêng cầu,
Kẻ nầy nên mau bỏ dục trần
Cần tu tam muội thù thắng nầy. |