|
Quyển Thứ Nhất
Phẩm Thứ Nhất - Vấn
Ðáp
------------------------------------------------------
Tôi nghe như vầy
vào khoảng thời gian Phật ngự tại tinh xá trong vườn
tre của ông phú hộ Ca Lan Đà (tinh xá Trúc Lâm)
thuộc thành Xá Vệ cùng với trăm năm vị tỳ kheo, các
vị tỳ kheo nầy đều là bực A La Hán đã dứt sạch hết
các phiền não không còn sanh khởi trở lại, đều được
tự tại như con rồng to lớn có khả năng hàng phục tất
cả, tâm và trí huệ đều được giải thoát khỏi vô minh,
các công hạnh đã hoàn mãn đầy đủ cả rồi, trút bỏ
được gánh nặng thân hôi hám nầy sẽ không còn thọ
thân sau nữa, thực hành pháp bình đẳng đã được sự
lợi ích cho cá nhân một cách thiết thực, an trụ
trong chánh giáo qua đến được bờ kia, chỉ trừ có A
Nan ra kỳ dư các ngài đều như thế cả.
Bấy giờ lại có năm trăm vị tỳ kheo vào buổi bình
minh các ngài rời chỗ ở qua đến nơi Thế Tôn cung
kính chấp tay đảnh lễ đầu chấm sát chân Phật rồi lui
ra một bên.
Khi ấy tôn giả Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên sau mùa an
cư tại thành Xá Vệ mới cùng với năm trăm vị tỳ kheo
đi du hành trong các thôn xóm thành thị qua đến
thành Vương Xá vào tinh xá Trúc Lâm đến yết kiến Thế
Tôn, lúc đến nơi cung kính lễ Phật rồi lui ra ngồi
một bên.
Lúc đó đức Thế Tôn dụng sức thần thông phóng ra ánh
sáng vĩ đại, trong các thôn xóm làng ấp thành phố
thuộc các nước có bao nhiêu tỳ kheo đều làm cho họ
quay về thành Vương Xá vào tinh xá Trúc Lâm, khi đến
nơi thế Tôn ngự họ cung kính lạy sát chân Phật rồi
lui ra ngồi một bên. Số tỳ kheo tụ họp về tinh xá
Trúc Lâm đã lên đến trăm ngàn. Tỳ kheo ni Ma Ha Ba
Xà Ba Đề cũng nhờ vào sức oai thần của Phật cùng với
hai mươi ngàn vị tỳ kheo ni tập hợp lại đồng đến
tinh xá Trúc Lâm ra mắt Phật đến nơi làm lễ Phật rồi
lui ra ngồi một bên.
Trong thành Vương Xá có vị cư sĩ tên Hiền Hộ là bực
thượng thủ năm trăm vị cư sĩ, các vị nầy đều thọ trì
năm giới gìn giữ từ cử chỉ nhỏ nhặt, họ là bậc đại
Bồ tát đã trụ chánh đẳng giác vì tu hành theo bổn
nguyện nên thường theo Thế Tôn để nghe chánh pháp
luôn luôn tinh tấn, cũng để hoàn mãn các pháp trợ
đạo nên từ sáng sớm do thần lực của Phật cả bọn đã
rời chỗ ở đến yết kiến Phật.
Trong thành Tỳ Xá Ly có vị quý tộc Ly Xa tên là Bảo
Sanh làm thượng thủ dẫn dắt hai muôn tám ngàn người
thuộc họ Ly Xa. Thành Chiêm Bà có vị phú hộ tên tà
Tinh Đức làm thượng thủ lãnh đạo hai muôn tám ngàn
vị phú hộ. Chàng Na La Đạt Đa làm thượng thủ dẫn dắt
hai muôn tám vị thanh niên có đức tin trong sạch.
Hai vị phú hộ ở nước Xá Vệ tên là Đại Thương Chủ và
Cấp Cô Độc làm thượng thủ dắt theo hai muôn tám
người đến dự. Vị phú hộ Thủy Tiên ở thành Vương Xá
cũng cầm đầu dẫn đến hai muôn tám ngàn người. Con
trai Hoàng Hậu Vi Đề Hy và vua A Xà Thế chúa nước Ma
Dà Đà dẫn đến trăm ngàn thần dân. Bốn vị thiên vương
và trời Đế Thích cùng tất cả các vị trời ở cõi Dục,
mỗi vị đều cùng với vô lượng trăm ngàn ức na do tha
chúng trời đồng đến. Trời Đại Phạm chúa cõi Ta Bà
dẫn đến vô lượng trăm ngàn ức na do tha chúng trời.
Vua trời Đại Tự Tại đến với vô lượng chúng trời ở
cõi Tịnh Cư. Bốn vị vua A Tu La đến cùng vô lượng
trăm ngàn chúng A Tu La. Vua rồng Nan Đà và Bạt Nan
Đà đều cùng với trăm ngàn quyến thuộc đồng đến. Vua
rồng Ta Già La và A Na Bà Đạt Đa cùng Ma Na Tư, Y
Bạt La v.v... đồng với vô lượng trăm ngàn chúng rồng
cùng đến. Tại cả tam thiên đại thiên thế giới tất cả
tỳ kheo tỳ kheo ni cư sĩ nam cư sĩ nữ và hết thảy
trời, rồng , dọa xoa, càn thát bà, a tu la, ca lầu
la, khẩn na la, ma hầu la già, nhân phi nhân cùng
các vị đế vương hạng người tin Như Lai vì thiết tha
muốn nghe pháp nên đã đồng nhau đến.
Các vị như trên, khi đến đều trước tiên làm lễ Thế
Tôn sau đó lui ra ngồi một bên.
Khi ấy vườn tre Ca Lan Đà biến thành rộng rãi diện
tích bằng cả tam thiên đại thiên thế giới, đại chúng
đến nghe pháp ngồi chật ních không có chỗ nào trống.
Như thế từ trên đến trời Sắc cứu Cánh, dưới đến cung
điện Phạm thiên có bao nhiêu các vị trời có thần
thông oai đức cho đến tất cả rồng, dạ xoa, càn thát
bà, a tu la, ca lầu la, khẩn na la, ma hầu la già,
nhân, phi nhân đều tập hợp đến nghe pháp.
Lúc đó Bồ tát Hiền Hộ đứng dậy trịch áo bày vai mặt
gối mặt quỳ xuống đất chấp tay hướng về Phật và thưa:
Bạch Thế Tôn! Hôm nay con muốn thưa hỏi đức Như Lai,
Ứng Cúng, Đẳng chánh giác về các chỗ nghi hoặc trong
tâm con, không biết Thế Tôn có cho phép không?
Phật đáp:
Nầy Hiền Hộ! Ông có nghi điều gì ông hãy cứ hỏi, ta
sẽ giải thích cho để đem lại nguồn vui cho ông.
Được Phật nhận lời, Bồ tát Hiền Hộ liền thưa:
Bạch Thế Tôn! Đại Bồ tát thành tựu hoàn mãn những
tam muội gì mà được nhiều thứ công đức vĩ đại? Làm
thế nào vừa được bể học rộng nghe nhiều thu hoạch
kho tàng trí huệ, bất cứ ai hỏi gì cũng đều biết
thông suốt lời hỏi đó không còn nghi hoặc. Làm thế
nào đắc giới tụ vô ý, không mất sự thành tựu không
thối lui trước trí giác vô thượng? Làm thế nào không
thọ sanh vào chỗ ngu si, tà kiến rỗng không lại luôn
luôn được nghe chánh pháp? Làm thế nào được trí túc
mạng biết tất cả việc quá khứ vị lai? Làm thế nào
đắc đại từ bi đại hỷ đại xả bình đẳng đem lại nguồn
vui cho chúng sanh? Làm thế nào lúc nghe về pháp
chơn không, vô tướng vô nguyện sâu xa tâm tin hiểu
được không sanh sợ hãi thối chí? Làm thế nào được sự
không ưa thích biếng trễ, có thừa khả năng nắm vững
chánh pháp? Làm thế nào được trí huệ thông đạt thấu
rõ tất cả, không ai sánh ngang hàng được? Làm thế
nào được tùy ý sanh vào tất cả thế giới vì không bị
chi ngăn trở? Làm thế nào không bị tất cả ngoại đạo
hàng phục được vì họ không đủ năng lực để chiến
thắng nổi? Làm thế nào được đức tin vững chắc vì
không hề có tà thuyết nào lay động được? Làm thế nào
đắc được đại từ lực tín vì không bị chao động? Làm
thế nào thể nhập sâu vào đức tin vì không hề vận
hành? Làm thế nào được đức tin nhuần thấm đối với
tất cả các pháp đều hoan hỷ? Làm thế nào đắc đức tin
siêu việt cúng dường hầu hạ các đức Phật không hề
nhàm chán? Làm thế nào có các đức tin căn để do vun
trồng các căn lành? Làm thế nào đắc đức tin chơn
diệu do sự tăng trưởng các công hạnh không hư dối?
Làm thế nào được đức tin thanh tịnh vui vẻ vì đã trừ
sạch hết cả những bụi ganh ghét? Làm thế nào được
đức tin trong sạch vì đã đắc ánh sáng nhứt thiết
chủng trí? Làm thế nào đắc đức tin ưa thích các công
hạnh vì đã trừ diệt các tội ác che phủ chướng ngại
hết rồi? Làm thế nào có đức tin vui thích trí huệ đã
thu nhập kinh nghiệm được tất cả cảnh giới Phật? Làm
thế nào đắc đức tin trang nghiêm hạnh vượt bực hơn
tất cả sự tô điểm của thế gian vì đã thành tựu thế
giới Phật thanh tịnh? Làm thế nào đắc giới hạnh
thanh tịnh vì đã diệt hẳn tất cả tâm Thinh văn, Bích
Chi Phật? Làm thế nào đắc đại thệ trang nghiêm vì
tất cả động tác đều đến mức chí thiện? Làm thế nào
được làm bực lãnh đạo cho tất cả chúng sanh vì muốn
thực hành các công hạnh lành? Làm thế nào đắc được
năng lực không bao giờ mệt mỏi vì muốn dạy dỗ cho
tất cả Bồ tát học về Ba La Mật? Làm thế nào chơn
không vô sở hữu vì đã xa lìa tất cả ý tưởng? Làm thế
nào đắc vô tưởng do quán sát tất cả pháp không thấy
có hai tướng? Làm thế nào đắc biên tế pháp giới vì
tâm bồ đề không có hạn lượng? Làm thế nào đắc được
sự không đắm trước tất cả thế giới vì bổn tánh vốn
không phân biệt? Làm thế nào đắc hạnh vô ngại có thể
đi khắp mười phương tất cả thế giới Phật? Làm thế
nào đắc các đà la ni nghe một biết muôn vì thông đạt
hết tất cả ý nghĩa của văn tự ngôn thuyết? Làm thế
nào đương ở nơi một thế giới Phật chẳng những chưa
đắc lục thông của xuất thế ngay đến ngũ thông trong
thế gian cũng chưa được lại có năng lực nhìn thấy
được tất cả các đức Phật nghe các ngài dạy về chánh
Pháp cúng dường chư Tăng, chưa bỏ thân nơi thế giới
này sanh qua các thế giới của chư Phật, an trụ ở đó
lại thấy các thế giới của chư Phật khác đều được
nghe lời các ngài giảng về chánh pháp, nghe xong
vâng giữ hết và y theo lời dạy thực hành, từ đó về
sau xa lìa các đức Phật được nghe các ngài thuyết
pháp ngay cả trong giấc mộng?
Lúc đó Thế Tôn bảo Bồ tát Hiền Hộ:
Hay lắm! Nầy Hiền Hộ! Ông đã vì muốn đem lại sự lợi
ích vĩ đại cho tất cả chúng sanh trong thế gian,
mong đưa đến sự an lạc cho chúng sanh, xót thương
các loài trời người và cũng để nhiếp phục các vị Bồ
tát ở đời vị lai nên ông đã hỏi ta về diệu nghĩa như
thế.
Lại nầy Hiền Hộ! Ông đã từng cúng dường vô lượng các
đức Phật vun trồng nhiều căn lành nghe, thọ trì, ưa
thích, kính trọng chánh pháp, thực hành đại từ bi
đối với tất cả chúng sanh sanh tâm bình đẵng, tùy ý
được thấy tất cả chư Phật, phát nguyện rộng lớn thực
hành diệu hạnh sâu xa, thích nhứt thiết trí, xuôi
theo chủng tánh Như Lai, phát tâm Bồ đề kiên cố như
chất kim cang, có năng lực thông đạt hết những ý
nghĩa của tất cả chúng sanh trong thế gian, công
hạnh vĩ đại không thể lấy gì so sánh được.
Này Hiền Hộ! Có một môn tam muội của Bồ tát tên là
NIỆM CHƯ PHẬT HIỆN TIỀN, nếu như có vị Bồ tát nào tu
tập hoàn mãn môn tam muội như thế sẽ thành tựu được
các công đức như ông vừa hỏi ở trên. Nầy Hiền Hộ!
Ngoài ra còn được vô lượng vô biên các công đức đặc
biệt khác nữa không thể kể ra hết được.
Bồ tát Hiền Hộ thưa:
Bạch Thế Tôn! Thật là cơ hội tốt cho con! Xin Ngài
hãy dạy về môn tam muội Bồ tát niệm tất cả chư Phật
hiện tiền, lời dạy về môn tam muội nầy chắc chắn sẽ
đem lại nhiều sự lợi ích an lạc cho trời người, Phạm
thiên, Ma vương, Sa môn, Bà la môn, Rồng, Dạ xoa,
Càn thát bà, A tu la, Ca lầu la, Khẩn na la, Ma hầu
la già, nhân phi nhân trong thế gian nầy và cũng đem
lại nhiều sự an lạc lợi ích cho vô lượng chúng sanh
trong đời vị lai. |