Lời tựa tác phẩm Tứ Ðại Yếu Quyết

 

Tôi lúc mới học nội điển đã biết Tịnh Ðộ là Thực Pháp, chứ chẳng phải là pháp môn quyền biến; dẫu vẫn thường học thêm pháp Thiền nhưng tôi vẫn thâm tín lời dạy của ngài Vĩnh Minh Thiền Sư: “Có Thiền chẳng thể không có Tịnh Ðộ, nhưng có Tịnh Ðộ lại chẳng bắt buộc phải có Thiền”. Hễ gặp cảnh là bị trần lao vương vấn, chẳng giữ nổi tịnh cảnh, chẳng trừ được vọng tưởng, chẳng thể nhất tâm, bồi hồi lo lắng mãi đến nay, cứ nhọc nhằn chán ghét, ưa thích mãi.

Nay được đọc  tác phẩm Tứ Ðại Yếu Quyết của đại sư Luyến Tây, tôi hoan hỷ, hớn hở khác nào kẻ nghèo vớ được của báu. Trước kia, đại sư Luyến Tây đã viết hai tác phẩm Tịnh Ðộ Tùy Học và Tịnh Nghiệp Thống Sách, trong đó có nêu thí dụ đứa bé té xuống nước gào lên gọi mẹ, thật giống với tình cảnh của tôi. Trong sách này, Ðại Sư bảo chẳng cần phải đạt tịnh cảnh, chẳng cần trừ vọng tưởng, chẳng cầu nhất tâm thì thật đúng là quy tắc trọng yếu để chỉ lối cho kẻ mê, là thuốc hay trị bịnh! Pháp nhũ thấm đẫm không đâu chẳng được nhờ ơn!

Tôi thường thấy chúng sanh cõi Sa Bà mộng tưởng điên đảo, trần lao dính vướng, lưu chuyển các nẻo, nhận giặc làm con, chợt gặp đại thiện tri thức dạy cho pháp Niệm Phật; mới niệm một ngày đã tự nhủ: “Mình nhiều vọng tưởng, mình tán loạn quá!” Chao ôi! Cái vọng mà mình vốn chẳng biết ấy giờ đây mới biết, cái loạn vốn chẳng hay đó giờ đây mới hay thì sao chẳng từ ngay cái tâm tự nhận biết ấy mà nhắc mình dùng sức niệm Phật để chế ngự, bắt đầu ngay từ chỗ ấy mà hạ thủ công phu! Niệm niệm chẳng đoạn chuyển vọng thành chơn, biến loạn tâm thành nhất tâm, chí viên chí đốn, không hai, không ba. Dẫu cho sáng nghe tối chết ắt cũng được thấy Phật khai ngộ! Nhược bằng cứ nại cớ vọng loạn để rồi cả một đời biếng nhác, thối thất thì khác nào kẻ đã đến núi báu lại bỏ về, lại cũng như kẻ đã được hạt châu buộc vào vạt áo chợt quăng bỏ đi, há chẳng rất đáng buồn ư? Chẳng đáng tiếc quá lắm ư?

Một tấc lòng thành rỏ máu của đại sư Luyến Tây, câu nào cũng chơn thật. Tôi biết là ai đọc đến sách này cũng đều sẽ hoan hỷ, sẽ tin nhận giống như tôi vậy.

Mùa Thu năm Quang Tự thứ bảy, tháng Bảy, Phúc An học nhân Châu Phước Thuyên viết lời tựa