|
Phụ Lục 1:
Lời tựa bản văn Tịnh Ðộ Chuyên Tu Giải Báng
Úc Sinh tôi căn độn thức thô, chớm thông kinh giáo, chỉ tin sâu xa vào một môn Tịnh Ðộ. Tôi nhận được cuốn sách tán dương ý chỉ chuyên tu của Ngọc công (tiếng kính xưng pháp sư Luyến Tây Ngọc Phong), được thầy rộng lòng ban cho cuốn sách này thì thật là cơ duyên hội hợp, đâu dám im lặng! Trong trăm ngàn vạn người trong thiên hạ, có nhiều vị là hạng trung trí; còn hạng thuần trí hay thuần ngu rất ít. Bậc trí thông suốt trên dưới, tâm quy về Nhất Thừa, chẳng phải chỗ tịnh thì chẳng trụ. Hạng người ấy gọi là bậc lợi căn. Người ngu giữ lấy những điều thô phác, chẳng buồn cao luận, chấp trì danh hiệu, lâu ngày được an lạc; hạng này gọi là kẻ độn căn. Hạng trung trí là những người tự phụ tài chí, bỏ cái dễ chọn cái khó để tu hành. Về mặt tình thức thì bộp chộp, về mặt cảnh giới thì hiểu biết qua loa, bàn đến Tông Môn thì lời lẽ rất sâu sắc nhưng thực chất rỗng tuếch, chẳng lãnh ngộ được gì, biến thành kẻ hùa theo. Ðối với pháp môn Tịnh Ðộ thì cật lực chặt bửa sát đất. Thật là giống như coi việc chất đá xây thành lũy là dễ dàng như đãi cát, khác nào đối với việc phải lần theo từng bậc trèo núi lại nghĩ là mình có thể bay lên tuyệt tích, chẳng ngờ thân nặng như tạ, diệt vong mấy khi! Khe hang cách trở, hụt một bước chân là sa sảy ngàn dặm. Cũng giống như vậy, xét về tình thức, kẻ ấy đã vướng trong lưới trần, suy lường cảnh giới một cách hời hợt nên càng đánh mất chơn thường, ở mãi trong đêm dài dằng dặc đợi sáng đến khi nào! [Vì thế], thầy tôi đã phát phẫn than dài, ứa lệ khuyên răn. Úc tôi do đã phát giác căn bịnh si dại ấy nên thưa cùng mọi người: Hãy nên đọc sách này để thúc liễm tài chí mình, bỏ đi cái tình thức, chuyên nhất cảnh giới. Nếu chẳng thâm nhập tánh hải thì chẳng thể quy hướng, tin tưởng nổi Tịnh Tông. Nếu chẳng chấp trì hồng danh thì chẳng thể đạt thẳng ngay lên bất thối. Chỉ khi cõi lòng nguội lạnh, bình ổn thì mới có thể tu trì già dặn, chắc thật. Thầy tôi vãng sanh nhưng còn lưu lại yếu chỉ vi diệu. Nếu như chán nổi uế độ thì cõi tịnh mới dễ sanh. Nhờ nguyện lực từ bi lớn lao, nhờ pháp môn phương tiện nhiệm mầu, một lòng chuyên tu thì sẽ tự được thâm ngộ. Lời thầy đã dạy trọn vẹn hết cả, Úc tôi nào dám bàn xằng! Mùa Ðông năm Quý Mùi niên hiệu Quang Tự, Nguyên Hòa Ngô Úc Sinh đề tựa
Chuyên Tu Pháp Môn Giải Báng (Giải trừ những lời phỉ báng đối với pháp môn Chuyên Tu) Luyến Tây học nhân Ngọc Phong Cổ Côn soạn
Vào mỗi nửa tháng, người đã thọ giới Bồ Tát nhất định phải tụng bốn mươi tám giới dạy trong kinh Phạm Võng. Nếu là kẻ ít chữ nghĩa, chẳng đủ sức tụng hết thì cần phải tụng đủ mười giới trọng. Huống hồ chính đức Phật đã dạy các Phật tử rằng: “Có mười ba la đề mộc xoa (4) nếu người đã thọ Bồ Tát giới chẳng tụng những giới ấy thì chẳng phải là Bồ Tát”. Chẳng phải là Bồ Tát thì chẳng phải là giòng dõi nhà Phật. Người đời Mạt Pháp đấu tranh kiên cố, vì chẳng biết đến tội vạ của mười giới trọng nên đâm ra báng Phật, báng Pháp, báng Tăng, thậm chí gièm báng pháp môn Chuyên Tu của Hòa Thượng Thiện Ðạo là “chấp chặt một môn”! Họ chỉ có một mắt nên mới báng pháp môn Chuyên Tu, ắt sẽ làm hại đến vô lượng vô biên người chướng nặng khác, khiến người độn căn chẳng lìa khổ nổi; đành cô phụ đức Phật ta là bậc đã ở trong đời ác ngũ trược đúng vào lúc khó giáo hóa nhất mà dạy ra pháp môn “chí viên chí đốn, lìa khổ dễ dàng, khó tin nhất” này, thật chẳng đáng buồn lắm thay! Vì thế, khuyên kẻ mới phát tâm trong tông ta (tức là tông Thiên Thai) phải nên tụng thuộc mười giới trọng, kính cẩn lấy đó làm nhật khóa thì mới khỏi phạm phải đại giới đấu tránh, hủy báng trong mai sau. Phải biết là trong mười giới trọng, có sáu giới liên quan đến những việc đấu tránh, hủy báng: tự khen mình chê người, hủy báng Tam Bảo. Hai điều răn này rất minh bạch, phải nên khắc xương tạc dạ, chẳng lúc nào quên. Hòa Thượng Thiện Ðạo dạy: “Chúng sanh chướng nặng, cảnh tế tâm thô, thần thức lao chao nên quán cảnh khó thành. Vì thế, Ðại Thánh từ mẫn, khuyên rõ phải chuyên xưng danh hiệu chính là vì xưng danh là dễ. Cứ hễ xưng danh liên tục thì được vãng sanh. Nếu có thể niệm niệm liên tục, lấy trọn đời làm kỳ hạn thì mười người tu cả mười được vãng sanh, trăm người tu cả trăm người vãng sanh. Vì sao vậy? Vì không có ngoại duyên tạp loạn nên được chánh niệm, vì được tương ưng với bổn nguyện của Phật, vì chẳng trái nghịch giáo pháp, vì thuận theo lời Phật. Nếu tu tạp nghiệp để cầu vãng sanh thì trăm kẻ tu mới hòng được một, hai; ngàn người tu chỉ mong được ba, bốn. Ðó là vì tạp duyên loạn động nên mất chánh niệm, vì chẳng tương ứng với bổn nguyện của Phật, vì trái nghịch giáo pháp, vì chẳng thuận lời Phật, vì hệ niệm chẳng liên tục, vì tâm chẳng luôn báo ân Phật. Dẫu có hạnh nghiệp nhưng thường tương ứng với danh lợi, thích thân cận tạp duyên, tự chướng, chướng người khác sanh về Tịnh Ðộ”. Ngài còn viết kệ như sau:
Lần lần da gà, tóc hạc (ý nói: da nhăn, tóc bạc) Thấm thoát chân bước liêu xiêu Dẫu cho vàng ngọc đầy nhà Khó tránh suy tàn, lão, bịnh! Dẫu cho khoái lạc ngàn phen Rốt cuộc vô thường xảy tới Có mỗi nẻo tắt tu hành: Chỉ niệm A Di Ðà Phật!
Ðại sư Thông Trí soạn bài ca niệm Phật như sau:
Tôi nay xin khuyên người đồng học Chẳng cần tham Thiền, đọc kinh sách Chỉ mỗi một câu A Di Ðà Trong mười hai thời thường giữ chắc
Ðấy thật là lời khuyên “mổ tim vẩy máu” vậy. Người thời nay thần thức phiêu diêu bất định, nếu chẳng quét sạch các sự hiểu biết tạp nhạp thì làm sao nhất tâm niệm Phật cho nổi? Vì thế, đại sư mới bảo chẳng cần phải tham Thiền và xem kinh; chỉ cốt trong mười hai thời nhất tâm niệm Phật; đấy chính là pháp môn chuyên tu của Hòa Thượng Thiện Ðạo vậy. Tham Thiền và xem kinh toàn là học cho hiểu. Hiểu mà không hành thì khác gì chẳng hiểu! Vì thế, đại sư Hám Sơn dạy:
Tụng kinh thì dễ, hiểu kinh khó Miệng tụng chẳng hiểu cũng như không Hiểu nhưng chẳng hành chỉ phí sức Ngày tụng vạn quyển cũng uổng công
Người đời nay xem kinh không những chỉ phí sức mà còn mười điều lầm lẫn hết chín là do tự cậy thông minh, chẳng chịu để cõi lòng trống rỗng để cầu học (ý nói: không ỷ vào những hiểu biết để thực sự học đạo nên bị sở tri chướng làm chướng ngại), mà cũng vì khó gặp được bậc minh sư hay bạn lành thật sự thông hiểu Tông và Giáo. Trong bài ca Khuyên Niệm Phật, sư Thông Trí bảo: “Chẳng cần tham Thiền, đọc kinh sách” chính là do nguyên nhân này. Trong bài ca ấy, còn có câu:
Ðường Thiền gập ghềnh, lạc lắm chỗ Vĩnh Minh tông sư đã chỉ rõ Xem kinh tuy là báo tứ ân Nếu chẳng viên giải vẫn vướng mắc
Nhất tâm niệm Phật chính là yếu chỉ của kinh Di Ðà, chẳng cần biết là Thiền hay không Thiền, là Giáo hay không phải Giáo, niệm niệm đều do bi tâm triệt để của đức Bổn Sư hiển hiện, niệm niệm đều lưu xuất từ tướng lưỡi rộng dài của sáu phương chư Phật, niệm niệm đều được nguyện lực từ bi của Phật A Di Ðà nhiếp thọ; niệm niệm đều nhờ vào Phật khiến cho quang thọ trong tự tâm được hiển hiện trọn vẹn. Vì vậy, sách Trực Chỉ viết: “Niệm Phật một tiếng, tương ưng một tiếng. Niệm Phật nhiều tiếng, tương ưng nhiều tiếng”. Có Tông hay Giáo nào vượt hơn nổi pháp này đâu? Sách Yếu Giải chép: “Một tiếng A Di Ðà Phật có thể chuyển Kiếp Trược thành hải hội thanh tịnh, chuyển Kiến Trược thành Vô Lượng Quang, chuyển Phiền Não Trược thành Thường Tịch Quang, chuyển Chúng Sanh Trược thành liên hoa hóa sanh, chuyển Mạng Trược thành Vô Lượng Thọ”. Công đức chẳng thể nghĩ bàn như thế há nào chẳng gồm đủ lý tánh của Tông và Giáo hay sao? Tổ Triệt Ngộ dạy: “Thể hiện đến tột cùng cốt tủy nhà Thiền, nêu Giáo đến cùng cực chính là A Di Ðà Quả Phật An Lạc Tây Phương”. Tổ Tỉnh Am dạy: “Một ngàn bảy trăm sợi mây, một dao chém phăng. Tám vạn bốn ngàn pháp tạng, sáu chữ tóm trọn”. Tổ Ngẫu Ích bảo: “Một pháp Trì Danh độ trọn ba căn, gồm thâu cả sự lẫn lý không còn sót, tóm trọn Tông lẫn Giáo chẳng sểnh chút gì”. Những lời dạy như vậy đều thể hiện ý trên thì sao lại bảo pháp môn chuyên tu là “chấp một pháp, phế pháp khác, báng Tông hủy Giáo”? Mười phương chư Phật nói ra hết thảy các pháp môn, không có pháp nào là chẳng vì phổ độ chúng sanh liễu sanh thoát tử. Pháp môn chuyên tu từ trong tâm từ bi triệt để của chư Phật lưu xuất, còn được gọi là pháp môn Phương Tiện Thắng Dị. Bởi thế, sách Yếu Giải nhận định:“Pháp này không ai hỏi mà đức Phật tự nói, [là pháp] được lòng đại từ triệt để gia trì, có thể khiến cho các hữu tình nhiều chướng trong đời Mạt Pháp nương theo đó chóng chứng lên Bất Thối”. Ðừng lấy những chuyện của kẻ lợi căn thông Tông, thông Giáo để chèn ép pháp này. Ðại sư U Khê dạy: “Cần phải đọc hết các kinh Ðại Thừa, học đủ hết các lời dạy của chư Tổ. Hễ là sách Tịnh Ðộ thì cần phải tìm đọc hết từng cuốn”. Ðây chính là lời dạy dành cho bậc lợi căn, chứ hạng độn căn gánh vác gì nổi? Chỉ biết lõm bõm mấy mặt chữ thì làm sao đọc hết các kinh sách Ðại Thừa cho được? Khóa tụng thường ngày còn học chưa xong thì làm sao học khắp các lời dạy của chư Tổ cho được? Huống hồ, trong chín phẩm vãng sanh được dạy trong kinh, chỉ có thượng thượng phẩm là đọc tụng Ðại Thừa; còn đối với trung trung phẩm, kinh bảo chẳng cần phải thọ trì đọc tụng kinh điển Phương Ðẳng, chỉ cần khéo hiểu nghĩa lý, tin sâu nhân quả thì đều được vãng sanh. Biết có Tây phương, niệm Phật cầu được vãng sanh; đó chính là “khéo hiểu nghĩa lý”. Trong hạ hạ phẩm toàn là hạng người ngu ác nghịch niệm Phật vãng sanh; nếu cứ đem lời“phải đọc hết các kinh Ðại Thừa” để bó buộc họ thì họ nhất định sẽ phải đọa lạc hết, còn gì là “chín phẩm hàm linh đều lên bờ kia” nữa? Kẻ độn căn chẳng thể học nhiều, hễ tham học nhiều thì nhất định sẽ chẳng thành; giống như chiếc thuyền nhỏ chẳng chở được nhiều: hễ tham chở nhiều ắt sẽ gặp nguy hiểm. Vì thế, khi Phật hóa độ tỳ kheo Bàn Ðặc (tức tôn giả Châu Lợi Bàn Ðà Già), Phật chỉ dạy tôn giả miệng niệm hai chữ “tảo trừ” (quét dọn) thì tôn giả liền được đắc quả. Xin thử hỏi những kẻ gièm báng: Hai chữ “tảo trừ” ấy nếu xét đến triệt để thì có đủ cả Tông, Giáo và Luật hay chăng? Nếu chẳng có đủ Tông, Giáo, Luật thì ắt sẽ hại người khác mắc đọa tam đồ, chứ làm sao đắc đạo quả cho nổi? Do ngài Bàn Ðặc đắc quả nên nhất định hai chữ ấy phải trọn đủ Tông, Giáo, Luật. Huống hồ sáu chữ hồng danh được chư Phật cùng khen ngợi lại chẳng có đủ các lý của Tông, Giáo, Luật ư? Bởi thế, thiền sư Triệt Ngộ mới nói: “Một câu A Di Ðà Phật chính là tâm yếu của đức Phật [Bổn Sư] ta. Xét theo chiều dọc, danh hiệu ấy thông suốt ngũ thời (5), xét theo chiều ngang gồm trọn bát giáo (6)”. Vì lẽ này, Hòa Thượng Thiện Ðạo cực lực hoằng dương pháp môn chuyên tu Ghi Số Trì Danh cho đến hết mạng mới thôi. Những người được ngài hóa độ rất nhiều, có vị tụng kinh Di Ðà từ mười vạn đến năm mươi vạn lần; có vị nhật khóa niệm Phật từ một vạn câu đến mười vạn câu, đắc Niệm Phật Tam Muội vãng sanh Tây Phương, chẳng thể ghi chép hết nổi! Nếu ngài chẳng phải là hóa thân của Phật A Di Ðà thì làm sao độ chúng được như vậy? Vả lại, Quán kinh cũng dạy: “A Di Ðà Phật có tám vạn bốn ngàn quang minh. Mỗi một quang minh chiếu khắp mười phương thế giới nhiếp thủ chúng sanh niệm Phật chẳng bỏ”; vậy thì có nên khuân hết thảy pháp môn Thiền, Giáo, Luật ra để hủy báng pháp môn Chuyên Tu hay không? Chư Phật, chư Tổ ngàn lần khuyên, vạn lần khuyên, khuyên người quy nhất; còn người thời nay thì lại ngàn lần khuyên, vạn lần khuyên, khuyên người quy loạn! Ấy đều là do người đời Mạt Pháp tâm có lắm dị kiến vậy! Thiền sư Thiên Như nói:“Nếu học theo chuyên tu thì chí phải quyết định. Nếu ông đã một đời tham Thiền nhưng tham đã chẳng ngộ, lại còn học Giáo nhưng Giáo cũng lại chẳng minh, mãi đến giờ đây cứ lông bông chẳng đoạn nổi vọng niệm; lại còn toan nói dăm câu Thiền, lại còn toan bàn đôi câu Giáo, tình vướng đôi bề, niệm chia bốn ngả. Tổ Sư từng bảo: ‘Còn vướng mắc mảy may niệm nào thì đó chính là nghiệp nhân của tam đồ’. Vừa thoạt nhìn liền sanh phân biệt, vạn kiếp buộc ràng. Chí đã không quyết định, tình niệm lại đa đoan. Bởi lắm nỗi đa đoan nên chánh niệm gián đoạn; hễ nhất niệm bị gián đoạn thì liền biến thành nghiệp ràng buộc trong tam đồ”. Tổ Thiên Như đã khổ công triệt cốt thấu tủy khuyên chuyên tu đến như thế mà sao vẫn còn có kẻ chẳng chịu tin nhận? Ðúng là kẻ nghiệp chướng sâu nặng, chẳng cách nào cứu nổi! Kinh Viên Giác dạy:“Chúng sanh đời tương lai hy vọng thành đạo nhưng chẳng mong cầu giác ngộ mà chỉ ưa đa văn, tăng trưởng Ngã Kiến. Phải nên tinh tấn hàng phục phiền não thì chưa đắc sẽ đắc, chưa đoạn sẽ đoạn”. Sách Chỉ Quán nói những điều như “lãnh, giữ, ghi nhớ”, tâm nhọc chí mỏi; bàn đi nói lại chuyện “nước đục, châu mờ” đều nhằm để khuyên người đừng tạp học thì mới có thể thành tựu tam muội được. Huống hồ là chúng ta đang sống trong thời kỳ thọ mạng ngắn ngủ, ngày hôm nay chưa biết nổi ngày mai? Khuyên mọi người gấp rút niệm Phật e còn chưa kịp thì có nên khuyên người tạp học, trái nghịch lời dạy chuyên tu của tổ Thiện Ðạo hay chăng? Pháp môn vô lượng, ai nấy nên đối với pháp mình ưa thích cực lực tin tưởng vào một môn thôi thì ắt sẽ thành đạo; đấy mới đáng gọi là báo đáp ân Phật. Ðừng cưỡng khuyên kẻ sơ tâm học nhiều môn, phải nên thâm nhập một môn. Sau khi đã đắc Tam Muội rồi thì mới có thể học rộng hết thảy các pháp môn. Vì thế, nhà Thiền cũng có câu: “Nếu chưa hiểu việc lớn thì thề chẳng học kinh giáo”, huống hồ là đối với pháp Tịnh Ðộ cầu được vãng sanh ngay trong một đời mà lại chẳng chuyên tu hay sao? Do đó, sách Bí Tạng Chỉ Nam chép: “Nếu là kẻ sơ tâm mà lại ưa muốn bàn thoại đầu, muốn chẳng chấp tướng, muốn học viên dung tự tại thì đều là hạng tin chẳng sâu, hành chẳng tận sức; dẫu có giảng nổi cả mười hai phần giáo, hiểu được một ngàn bảy trăm lời chuyển ngữ đi nữa thì vẫn là chuyện bên bờ sanh tử. Ðến lúc lâm chung, những chuyện ấy đều vô dụng!” Sách còn viết: “Pháp môn Niệm Phật chẳng có chi là kỳ đặc cả, chỉ quý ở chỗ tin cho tới nơi, giữ gìn [niềm tin ấy] cho thật ổn rồi thẳng thét mà niệm: suốt một ngày đêm niệm mười vạn, năm vạn hoặc ba vạn; lấy số hạn quyết định chẳng khuyết ấy làm chuẩn. Suốt cuộc đời này thề chẳng thay đổi; nếu chẳng được vãng sanh thì tam thế chư Phật đều nói dối!” Một phen được vãng sanh rồi thì vĩnh viễn chẳng thối chuyển; các pháp môn đều được hiện tiền. Kỵ nhất là hôm nay Trương Tam, ngày mai Lý Tứ (7): Gặp người thuộc Giáo môn bèn toan tầm chương trích cú; gặp người tu Thiền liền tưởng chuyện tham cứu, vấn đáp Thiền cơ; gặp người trì Luật bèn tính chuyện đắp y trì bát. Ðấy chính là hạng chẳng rõ đầu đuôi, chẳng rành lớp lang, chẳng biết rằng giáo lý chí cực của cả mười hai bộ trong Tam Tạng hoàn toàn gói gọn trong câu niệm A Di Ðà Phật! Một ngàn bảy trăm công án, cơ quan hướng thượng cũng nằm gọn trong đó! Ba ngàn oai nghi, tám vạn tế hạnh, Tam Tụ Tịnh Giới cũng nằm gọn trong đó. Thậm chí như sách Yếu Giải nói: “Giết hẳn cái tâm tham dục đi, trân quý một hạnh này”. Lời nói ấy đúng là đã thâm đắc pháp Chuyên Tu của tổ Thiện Ðạo vậy.
Khen ngợi sách Bí Tạng Chỉ Nam trong tập Tịnh Ðộ Thập Yếu
Kính lạy Linh Phong đại đạo sư Thập Yếu Chỉ Nam công chẳng nhỏ Phổ khuyến lặng tâm niệm Di Ðà Kỵ nhất đầu đuôi đều chẳng rõ! Tông, Giáo, Giới Luật đều trong ấy Chẳng cần bỏ đây tìm bên ngoài Con bắt chước ngài vẽ hồ lô Khuyên người niệm Phật là tốt nhất
Hỏi: Nếu khuyên người chỉ có niệm Phật là tốt nhất thì hóa ra hết thảy các kinh giáo đều là vô dụng hay sao? Ðáp: Chỉ khuyên niệm Phật thôi là thuyết pháp ứng theo căn cơ. Những chúng sanh thuộc căn cơ này thì phải dùng pháp Niệm Phật này cho nên quyết định chẳng khen ngợi các pháp khác! Nếu chỉ khen ngợi pháp khác đôi chút sẽ khiến cho họ khởi lên tâm tham mộ, chẳng chịu cam tâm niệm Phật. Như kinh Di Ðà dạy: “Chẳng thể dùng chút thiện căn phước đức nhân duyên để đuợc sanh về cõi ấy. Nghe nói A Di Ðà Phật, chấp trì danh hiệu nhất tâm bất loạn thì liền được vãng sanh”. Bởi vậy, tổ Tỉnh Am bảo:
Chẳng nhọc tam kỳ tu phước huệ Chỉ dùng lục tự xuất càn khôn
Pháp nào thì có căn cơ riêng biệt cho pháp ấy chứ có pháp nào vô dụng đâu! Ví như thuốc chất đầy nhà, người bịnh gì thì uống thuốc đó, chứ đâu phải là có những thứ thuốc chẳng ai uống đâu!
Kệ khuyên lợi căn, độn căn đều nên tu
Xin khuyên bậc lợi căn trí huệ Ngày đêm hãy nên xem kinh giáo Xem hiểu hết thảy diệu pháp môn Hoằng truyền khắp chốn để báo ân Dù Tông, dù Giáo hay Giới Luật Ðừng nên chấp nhất khiến người cười Dùng công đức ấy nguyện vãng sanh Thượng phẩm thượng sanh ắt đến trước
*
Xin khuyên người độn căn chướng nặng Hãy nên niệm Phật chớ học Giáo Phật đã từ bi khuyên niệm Phật Nên gấp gáp cầu sanh Tây phương Mới hợp nghĩa trong kinh Di Ðà Mới hợp lời của sáu phương Phật Mới được lâm chung tâm chẳng loạn Mới được Di Ðà hiện trước mặt
Sách Tỉnh Am Pháp Sư Ngữ Lục có đoạn ghi: “Hỏi: Tổ Sư dạy: ‘Kẻ trí biết tâm là Phật, kẻ ngu thích vãng sanh Tây Phương’. Theo đó mà luận thì chỉ kẻ ngu mới thích niệm Phật, bậc trí thì phải nên tham Thiền! Nếu khuyên tu vãng sanh e rằng trái với ý Tổ, chẳng luận cho xuôi đuợc! Ðáp: Nếu bảo vãng sanh là ngu thì tính từ chư Tổ, các bậc cao hiền trong Liên Xã cho đến các vị Mã Minh, Long Thọ, Văn Thù, Phổ Hiền cũng đều là ngu cả sao? Các ngài cũng chẳng biết được tâm hay sao? Phải biết rằng: Nếu xét cùng tận về lý thì chỉ có mỗi mình đức Phật đáng gọi là trí giả, ngoài ra đều là ngu hết” (theo đó thì thấy: Chỉ mình đức Phật đáng gọi là bậc lợi căn, ngoài ra đều là độn căn hết; cho nên ai nấy đều phải nên niệm Phật!) Sách Phật Tổ Thống Kỷ chép: “Niên hiệu Chí Ðức năm thứ ba (*), triều thần đình nghị cho rằng tăng ni đa số thiếu đức hạnh, muốn sát hạch kinh điển, ai không thông hiểu thì bắt hoàn tục. Khải Thiền Sư (tổ Trí Khải) can gián nhà vua: ‘Ông Ðiều Ðạt (Ðề Bà Ðạt Ða) mỗi ngày tụng vạn câu kinh vẫn chẳng khỏi mắc đọa, ngài Bàn Ðặc chỉ nhớ mỗi một câu kệ lại chứng Tứ Quả. Luận đến đạo hạnh thì nào có quan hệ gì đến chuyện đọc tụng nhiều!’ Vua cả đẹp, liền ngưng lệnh sát hạch”. Ðại sư Liên Trì nói: “Ông Mễ Nguyên Chương bảo người đọc sách cần phải chuyên nhất, không còn ham thích chuyện gì khác nữa thì mới thành tài được. Tôi nghe kẻ giỏi đánh đàn thời xưa cũng chỉ chuyên tập luyện đôi ba khúc thì mới đạt đến chỗ tinh diệu”. Lời nói ấy tuy đơn giản nhưng có thể áp dụng vào những việc lớn lao. Phật dạy: “Chuyên tâm một chỗ thì không việc gì chẳng hoàn thành”. Vì vậy, nếu tâm phân vân đôi ngả thì sự chẳng quy nhất được! Tình chuyên chí thiết thì tam muội chóng thành. Người niệm Phật hay tham Thiền đều chẳng thể không biết điều này! Vì lẽ đó, trong Niệm Phật Ca mới có câu:
Tôi nay xin khuyên người đồng học Chẳng cần tham Thiền, đọc kinh văn Chỉ mỗi một câu Di Ðà Phật Trong mười hai thời thường giữ chặt
Có kẻ lại bình bốn câu trên là báng Tông, hủy Giáo thì thật chẳng đáng buồn lắm ư? Người ấy chỉ biết đức Phật thuyết pháp, pháp nào cũng hay cả, nhưng lại chẳng biết căn cơ của chúng sanh có thời phải dùng pháp này, có lúc lại phải bỏ pháp ấy giống như thuốc của bậc Y Vương chữa lành bịnh này, nhưng chẳng chữa lành bịnh khác. Thuốc nào trị được bịnh thì phải nên cực lực khen ngợi khiến cho [người bịnh] tin nhận tuyệt đối thì các bịnh mới hết. Còn thuốc nào chẳng trị được bịnh thì sẽ cực lực chê trách khiến cho người bịnh dứt lòng ngờ, không chịu uống thì mới khỏi bị thuốc làm hại. Nay đúng là thời Mạt Pháp thì phải nên dùng pháp môn Niệm Phật phổ độ chúng sanh. Nếu chẳng quở trách tạp nghiệp thì làm sao thành tựu nổi nhất tâm hòng phù hợp ý chỉ kinh Di Ðà và pháp chuyên tu của Hòa Thượng Thiện Ðạo? Nếu biết được lời khuyên “việc học quý ở chỗ chuyên tinh” của tổ Liên Trì thì ắt sẽ chẳng còn báng bổ lời dạy chuyên tu nữa!
Tổ Tỉnh Am nói: Chẳng nhọc tam kỳ tu phước huệ Chỉ dùng lục tự xuất càn khôn (Phước chính là năm độ trước, Huệ là Bát Nhã. Ý nói: Chỉ cần niệm Phật chẳng cần phải tu Lục Ðộ).
Niệm Phật Ca có câu: Chẳng cần tham Thiền, đọc kinh văn Chỉ câu Di Ðà thường giữ chặt
Ðối với hai câu này nên tin câu nào, nên phỉ báng câu nào? Nếu tin lời tổ Tỉnh Am thì cũng phải nên tin Niệm Phật Ca. Nếu báng Niệm Phật Ca thì cũng chính là báng lời tổ Tỉnh Am vì lời ca ấy là đúng theo giáo pháp mà khuyên lơn. Niệm Phật Ca chỉ khuyên người đồng học chẳng cần phải tham Thiền, xem kinh để hòng nhất tâm niệm Phật, thế mà đã bảo là báng Tông hủy Giáo! Còn như tổ Tỉnh Am lại khuyên khắp hết thảy chúng sanh chỉ nên niệm Phật A Di Ðà, chẳng cần phải tu Lục Ðộ. Trong Lục Ðộ, Thiền Ðịnh chính là Tông, Bát Nhã chính là Giáo, Trì Giới chính là Luật! Có kẻ nào dám bảo tổ Tỉnh Am hủy báng Tông, Giáo, Luật chăng? Lại có kẻ tạp học tha thiết khuyên người chuyên tu nên tu trọn Lục Ðộ, đừng chấp một pháp mà bỏ các hạnh khác thì thật là đáng thương xót! Phải hiểu rõ: tổ Tỉnh Am thốt ra lời dạy có vẻ trái nghịch rành rành ấy là do có những kẻ đọc kinh nhưng chẳng hiểu nghĩa, chẳng hiểu rằng một câu Di Ðà gồm thâu trọn vẹn lục độ, vạn hạnh. Tổ Liên Trì bảo: “Nhất tâm niệm Phật thì vạn duyên tự xả, đấy chính là Bố Thí Ba La Mật. Nhất tâm niệm Phật thì các ác tự dứt, đấy chính là Trì Giới Ba La Mật. Nhất tâm niệm Phật thì tâm tự nhu nhuyễn, đấy chính là Nhẫn Nhục Ba La Mật. Nhất tâm niệm Phật trọn chẳng thối đọa, đấy chính là Tinh Tấn Ba La Mật. Nhất tâm niệm Phật thì các tưởng chẳng sanh, đấy chính là Thiền Ðịnh Ba La Mật. Nhất tâm niệm Phật thì chánh niệm phân minh, đấy chính là Bát Nhã Ba La Mật”. Suy đến cùng cực thì chẳng ngoài một niệm mà trọn đủ muôn hạnh! Chuyên Tu Pháp Môn Giải Báng hết (Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa kính dịch xong ngày 20 tháng 10 năm 2002) |